Arlie Hochschild và sự phát triển một nhánh mới trong Xã hội học: Xã hội học cảm xúc
Khi nhắc đến những người đặt nền móng cho cách chúng ta hiểu về cảm xúc dưới góc độ xã hội, không thể không nhắc đến Arlie Russell Hochschild. Bà là Giáo sư danh dự ngành Xã hội học tại Đại học California, Berkeley, và là một trong những nhà xã hội học đương đại có tầm ảnh hưởng nhất nước Mỹ. Đóng góp lớn nhất của Hochschild là việc bà đã đưa “cảm xúc” – thứ vốn luôn bị coi là phản ứng sinh học cá nhân – vào trung tâm của các nghiên cứu cấu trúc xã hội. Bằng các nghiên cứu của mình, bà đã chứng minh rằng cảm xúc của chúng ta bị quản lý, định hình và thậm chí là thương mại hóa bởi xã hội.
Khi Hochschild mới bắt đầu đưa cảm
xúc vào nghiên cứu xã hội học, nhiều người hoài nghi, thậm chí khó chịu và chê
bai rằng điều đó làm cho xã hội học trở nên “chủ quan” và “nữ tính”, hoặc thắc
mắc rằng làm sao việc quản lý cảm xúc có thể được ghi chép và chứng minh một
cách khoa học. Nhưng khi Hochschild đến Trung tâm huấn luyện tiếp viên hàng
không ở Atlanta Georgia, bằng chứng hiện ra rất rõ khi bà thấy nhân viên được dạy
cách “kìm nén” sự bực bội ở chỗ này và “xả” nó ra ở chỗ khác (Doel, 2023). Sau
đó, nhiều nghiên cứu khác về lao động dịch vụ được thực hiện, cung cấp thêm bằng
chứng cho thấy cảm xúc thật sự là một phần quan trọng của công việc, được điều
khiển và “sử dụng” để đáp ứng các yêu cầu trong thị trường lao động.

Arlie Hochschild đã viết cuốn The
Managed Heart: Commercialization of Human Feeling (1983) để nghiên cứu tác
động của chủ nghĩa tư bản lên cảm xúc. Bà đã quan sát cách các tiếp viên hàng
không của Delta Airlines được huấn luyện để luôn tươi cười, tỏ ra thân thiện
như thể hành khách là bạn bè đến chơi trong phòng khách của họ; ngược lại, nhân
viên thu hồi nợ thì phải học cách để trở nên cứng rắn. Bà gọi công việc mà những
nhân viên này đang làm là một dạng “lao động cảm xúc” (emotional labour)
(Perrin, 2026). Theo phân tích của Hochschild, tiếp viên hàng không không chỉ
làm các công việc tay chân (như đẩy xe phục vụ hành khách,…) hay làm việc trí
óc (chuẩn bị ứng phó với những tình huống khẩn cấp), mà họ còn phải thực hiện một
dạng lao động khác – quản lý cảm xúc. Điều này có nghĩa là họ phải kìm nén hoặc
tạo ra những cảm xúc nhất định để luôn tươi cười, thân thiện, khiến hành khách
cảm thấy an toàn và thoải mái nhất có thể. Trong đào tạo, họ thậm chí còn được
nhắc nhở rằng nụ cười là tài sản lớn nhất và phải dùng nó như một công cụ làm
việc (Hochschild, 1983:4). Hochschild cho rằng khái niệm “lao động cảm xúc” có
thể áp dụng trong rất nhiều lĩnh vực, đặc biệt là trong ngành dịch vụ, và kỹ
năng lao động này cũng quan trọng như kỹ năng phục vụ, nhưng cái giá của nó
cũng rất nặng nề: người lao động phải tách mình khỏi cảm xúc thật, và nếu điều
này kéo dài sẽ dễ dẫn đến căng thẳng, mệt mỏi, thậm chí kiệt sức. Những người
làm trong ngành dịch vụ nói chung phải “đeo mặt nạ cảm xúc” trong nhiều giờ liền,
vừa chịu áp lực công việc, vừa phải kìm nén tình cảm cá nhân.
Hochschild lớn lên trong một gia
đình có bố là một luật sư và nhà ngoại giao, và mẹ làm nội trợ. Bà kể trong một
phỏng vấn rằng, mẹ bà – với tư cách là vợ của một nhà ngoại giao – đã phải tiếp
đón hàng trăm người mỗi năm, làm mọi thứ có thể để khiến họ cảm thấy thoải mái.
Trong góc nhìn của Hochschild, mẹ bà như một diễn viên, nhưng không phải một diễn
viên giỏi, bởi mặc dù Hochschild nhìn thấy tình yêu của mẹ dành cho bố và niềm
tin vào sứ mệnh của ông, bà cũng nhìn thấy sự chịu đựng của mẹ khi luôn phải trưng
ra một bộ mặt vui vẻ, dù bên trong bà đã chán ngấy các giao tiếp xã hội. Tuổi
thơ của Arlie Hochschild có thể được xem như một quãng thời gian dài làm thực địa
với chủ đề “lao động cảm xúc” để viết nên The Managed Heart (Doel,
2023). Do đó, các lý thuyết của bà mang tính thực tế và chạm đúng vào những lát
cắt của cuộc sống hiện đại. Hochschild nhận thấy có một “chuỗi chăm sóc” mang
tính toàn cầu, ví dụ như: người cha đi làm, giao công việc chăm sóc cho người mẹ;
người mẹ lại thuê người giữ trẻ; trong khi con cái của người giữ trẻ đó ở quê
nhà lại phải nhờ con gái lớn hoặc một thiếu niên trong làng chăm sóc...
Hochschild muốn lần theo chuỗi này để xem ai là người cuối cùng gánh chịu chi
phí cảm xúc của hệ thống mà ở đó việc chăm sóc thường bị coi nhẹ.
Hochschild chịu ảnh hưởng sâu sắc
từ người thầy của mình là C. Wright Mills, người đã nói rằng, ngay cả tính cách
cá nhân của người lao động cũng có thể bị quản lý và biến thành công cụ để bán/phân
phối hàng hóa. Tuy nhiên, Hochschild cho rằng Mills chưa đi hết ý khi ông nói
chỉ cần “có tính cách” là sẽ “bán” được. Bà phản biện rằng, chỉ có tính cách
thôi thì chưa đủ - giống như có cơ bắp không đồng nghĩa với việc trở thành vận
động viên – mà còn cần có “lao động cảm xúc”, tức là chủ động quản lý và điều
chỉnh cảm xúc để phục vụ cho mục đích công việc cụ thể (Hochschild, 1983:
ix-x). Xã hội luôn có những quy tắc ngầm định về việc ta “nên” cảm thấy thế nào
trong từng tình huống. Những quy tắc đó được Arlie Hochschild phát triển thành
một hệ thống “các quy tắc cảm xúc” (feeling rules), và từ đó mở rộng xã hội học
sang một hướng mới: nghiên cứu cảm xúc như một phần quan trọng của đời sống xã
hội và kinh tế.
Tóm lại, Hochschild muốn tìm hiểu
cách nam giới và nữ giới quản lý những cảm xúc, sự căng thẳng và thời gian
trong công việc và cuộc sống cá nhân, đồng thời làm rõ những gánh nặng vô hình,
bổ sung khía cạnh tâm lý vào khối lượng công việc của con người. Bà đã xuất bản
nhiều cuốn sách về chủ đề này, trong đó một số cuốn nổi bật nhất bao gồm: 1) The
Second Shift (2003) phân tích gánh nặng kép của phụ nữ khi phải vừa
đi làm vừa chăm sóc gia đình; 2) The Managed Heart: Commercialization of
Human Feeling (1983) giới thiệu khái
niệm lao động cảm xúc, xem cảm xúc như một phần của lao động dịch vụ và công việc
chăm sóc; 3) The Time Bind: When Work Becomes Home and Home Becomes Work
(1997) bàn về mối quan hệ đảo ngược giữa công việc và gia đình – nơi làm việc
trở thành “nhà”, trong khi gia đình lại trở thành “công việc”; 4) Global
Women: Nannies, Maids, and Sex Workers in The New Economy (2003) phân tích
những trường hợp phụ nữ từ các quốc gia đang phát triển di cư sang các quốc gia
phát triển để làm việc trong lĩnh vực chăm sóc, giúp việc, trông trẻ và thậm
chí là cả lao động tình dục, phản ánh việc cảm xúc và sự chăm sóc – vốn được
cho là riêng tư, gắn với gia đình - nay đã trở thành hàng hóa toàn cầu, được xuất
khẩu từ nước nghèo sang nước giàu; và 5) The Outsourced Self: Intimate Life
in Market Times (2012) cho thấy thị trường lao động đã thâm nhập sâu vào đời
sống riêng tư, biến những mối quan hệ cá nhân (tình yêu, tình bạn,…) hay những hành
vi thể hiện cảm xúc và sự thân mật (nuôi dạy con cái, hẹn hò, rải tro cốt của
người thân,…) thành những dịch vụ có thể đi thuê ngoài.
Nguồn ảnh: University of California, Berkeley (https://sociology.berkeley.edu/professor-emeritus/arlie-r-hochschild).
Với các nghiên cứu và xuất bản phẩm
của mình, Arlie Hochschild đã có đóng góp nền tảng cho Xã hội học cảm xúc khi
đưa ra khái niệm “lao động cảm xúc” và chứng minh rằng cảm xúc không chỉ là hiện
tượng cá nhân mà còn là sản phẩm xã hội, văn hóa và kinh tế, được quản lý và
khai thác trong công việc, đặc biệt là ngành dịch vụ, trở thành một phần của
dòng chảy lao động toàn cầu. Nhiều tác phẩm của bà chứng minh rằng cảm xúc và sự
chăm sóc đã bị thương mại hóa và trở thành một phần của nền kinh tế. Hơn thế nữa,
lao động cảm xúc cũng là nền tảng cho việc mở rộng các nghiên cứu về giới, gia
đình và toàn cầu hóa. Hochschild đã biến cảm xúc từ một yếu tố tưởng chừng chỉ
mang tính “cá nhân” và “sinh học” trở thành trung tâm trong nghiên cứu xã hội học
đương đại, giúp chúng ta hiểu rõ hơn cách con người sống và làm việc trong cấu
trúc xã hội hiện đại.
Nguyễn Thị Thu Hương –
Viện Xã hội học và Tâm lý học
Tài liệu tham khảo:
1.
Doel, A. 2023. American Philosophical Society
oral history transcript - Arlie Russell Hochschild 08/09/2023. Accessed on 19th
June 2026 at: transcript-ohi-Arlie-Hochschild-08-09-2023final.docx
2.
Ehreneich, B. & Hochschild, A. R. 2003.
Global Women: Nannies, Maids, and Sex Workers in The New Economy. New York:
Metropolitan Books.
3.
Hochschild, A. R. 1983. The Managed Heart:
Commercialization of Human Feeling. Berkeley, CA: University of California
Press.
4.
Hochschild, A. R., & Machung, A. 2003. The
Second Shift. New York: Penguin Books
5.
Hochschild, A. R. 1997. The Time Bind: When
Work Becomes Home and Home Becomes Work. New York: Metropolitan Books.
6.
Hochschild, A. R. 2012. The Outsourced Self:
Intimate Life in Market Times. New York: Metropolitan Books.
Perrin, D. 2026. The Phoenix in Conversation
with Sociologist Arlie Russell Hochschild ’62 H’93. The Phoenix. Accessed on 19th
June 2026 at: https://swarthmorephoenix.com/2026/04/09/the-phoenix-in-conversation-with-sociologist-arlie-russell-hochschild-62-h93/